Phát hiện mới về thành cổ thời Lê Hồng Đức

 

 

Chuyện hy hữu từ một phát hiện khảo cổ dịp Tết Canh Dần: Nhờ sự cắt thành cổ bằng... gàu máy xúc mà một đoạn thành lộ ra, tầng văn hoá đầy mảnh gốm và vật liệu kiến trúc. Được biết từ lâu đây là đoạn thành được vẽ trên bản đồ thời Lê Hồng Đức.

Phát hiện mới về thành cổ thời Lê Hồng Đức

Các nhà khoa học đã đề nghị bảo tồn, nhưng khi một cơ quan xây dựng liều cắt thành, không có một bóng dáng nhà khoa học nào. Âu cũng là một bài học cay đắng cho văn hoá và quy hoạch đô thị Hà Nội, nhất là dịp kỷ niệm ngàn năm đang đến gần.

Phá nát thành thời Lê Hồng Đức

Không biết nên gọi đó là cái rủi hay là cái may cho một di sản độc nhất vô nhị: đang nằm yên trong lòng đất nhiều trăm năm, bỗng dưng bị… cưa ngang thân và lộ ra một mảng tường thành dài trăm mét. Một cuộc đào phá di tích ngoạn mục giữa lòng thủ đô. Đó là cái rủi, còn cái may là nhờ vậy mà biết được chắc chắn một đoạn thành cổ với cả vóc dáng và còn nguyên tầng văn hoá.

Thế là, cùng với di tích Hoàng Thành trong lòng đất phố Hoàng Diệu và thành Cổ Loa, lại thêm một đoạn thành nữa “bằng xương bằng thịt” lộ ra để chứng minh cho thế giới biết Thủ đô Hà Nội quả là một đô thị thành quách ngàn năm.

Đi dọc một đoạn thành mới thấy được các mảnh gốm, mảnh gạch ngói thời Lê, Nguyễn vứt lăn lóc dưới chân. Ngước nhìn lên vách thành còn thấy nguyên cả một tầng văn hoá, mà theo thuật ngữ của ngành khảo cổ, có thể kể ra các lớp đất từ trên xuống dưới như sau:

Trên cùng là lớp đường nhựa và đá răm xây dựng, đang là mặt đường Hoàng Hoa Thám (hiện thuộc địa bàn phường Ngọc Hà, quận Ba Đình và phường Thuỵ Khuê, quận Tây Hồ). Lớp này là lớp đất hiện đại do làm đường gần đây mới có.

Tiếp đó là các lớp đất nện, nhiều chỗ ken mảnh gốm, các vật liệu kiến trúc của thời Nguyễn, thời Lê. Lớp đất này có độ dày hàng mét. Chắc chắn đây là lớp thành đất đắp mà lịch sử nói đến.

Sâu nhất của lớp thành cổ đang nhìn thấy này vẫn chưa tới nền đất gốc. Có nghĩa là có khả năng đào sâu xuống vẫn còn có những lớp thành có niên đại sớm hơn.

Vậy thì đích thực đây là thành cổ, còn chưa một ai động đến trong một vài trăm năm qua mới giữ được nguyên vẹn tầng văn hoá như vậy.

 

Thế mà, không rõ phép tắc từ đâu, các phương tiện cơ giới đã cắt béng ngang thân đoạn thành này với chiều dọc lên tới 10 mét. Vết gàu xúc đất hằn lên vách thành. Chưa một toà thành cổ nào bị ứng xử một cách thô bạo nhường vậy.

Không rõ các nhà quản lý văn hoá Hà Nội quản lý kiểu gì mà để các “nhà khảo cổ nghiệp dư” quen… điều khiển máy xúc hành nghề. Đến thăm thành cổ đầu xuân mới thấy hết được cái tan hoang, cái ngậm ngùi của một di tích bị phá nát, các mảnh gốm, mảnh vật liệu kiến trúc cổ bị văng ra tung toé.

Thực ra, các nhà khoa học đã biết đến từ lâu có một đoạn thành cổ nằm gọn trong lòng phố Hoàng Hoa Thám. Cuối thế kỷ 19, người Pháp phá tan nhiều thành quách Hà Nội để xây phố mới, mà đoạn thành này vẫn chưa bị phá, nhiều người cho rằng họ cũng ngại vấn đề tâm linh vì theo lời truyền miệng của dân sở tại thì thành cổ như một huyệt mạch nghìn đời mà dân “Thập tam trại” vùng Ngọc Hà không cho phá.

Khi đó con đường chạy trên mặt thành gọi là “Đường Thành”. Còn trước khi người Pháp sang thì dân trong vùng gọi đó là “Thành thời Lý”. Các nhà khoa học đã nhiều lần đề nghị giữ lại đoạn thành này để làm di tích, để mai sau này con cháu có nhiều tiền thì khai quật bài bản hơn để tìm hiểu những trang sử sống động của Hà Nội bằng hiện vật trong lòng thành cổ.

Tuy nhiên, cho đến nay, thành đã bị phá nát, bị “cưa” hẳn một khúc. Hỏi rằng có những ai hoặc cơ quan nào táo tợn đến mức coi di sản cha ông chẳng bằng một công trình thuỷ lợi? Câu hỏi này xin dành gửi đến Sở Giao thông Vận tải Hà Nội mà đại diện là Ban Quản lý Giao thông đô thị đang thi công xây dựng công trình nơi đây và những người có trọng trách coi sóc về mặt văn hoá ở Hà Nội.

Giá trị văn hoá lịch sử của ngôi thành cổ

Thành bị cưa ngang một khúc rồi, chẳng thể đắp lại được nữa. Nhưng, dẫu sao nhân chuyện này mà tìm hiểu giá trị của thành, chẳng phải cũng là một dịp hoài niệm một di sản đích thực đang sắp tan biến vào cõi vĩnh hằng, nhân dịp thành phố đang trong cao trào tìm lại lịch sử ngàn năm tuổi, thiết nghĩ cũng là một điều thú vị. Mà biết đâu, chợt tỉnh ra, ai đó lại kịp cho dừng việc phá thành thì thật phúc đức biết bao, vì công trình kinh tế có thể xây chỗ này chỗ khác, còn thành thì chỉ có một chỗ mà thôi.

Đoạn thành cổ, nay là phố Hoàng Hoa Thám vốn được vẽ từ thời Lê Hồng Đức trên một bản đồ do chính Vua Lê Thánh Tông lập ra vào năm 1490 và được các nhà khoa học gọi một cách vắn tắt là Bản đồ Hồng Đức.

Trên bản đồ, đoạn thành được thể hiện cong hình cánh chim đúng như đường cong lượn của phố Hoàng Hoa Thám hiện tại. Phía bắc thành có dòng sông Tô Lịch, nay còn vết tích ở đoạn chảy qua chùa Đồng Cổ và phường Thuỵ Khuê.

Một số hiện vật còn găm trong vách thành là gốm và vật liệu kiến trúc có niên đại Lê, trùng hợp với niên đại của bản đồ Hồng Đức. Vì thế, từ nguồn tư liệu bản đồ, truyền thuyết kết hợp với những dấu tích khảo cổ vừa phát hiện đã chứng minh một mảng lịch sử sống động của Hà Nội là một điều mà ít thủ đô nào có được.

Liên quan đến đoạn thành cổ này còn nhiều bí ẩn mà các nhà sử học và khảo cổ còn phải làm rõ: đây là đoạn thành nhà Lê, nhưng còn có thể có niên đại sớm hơn nữa, nếu như lần giở từng trang sách Đại Việt Sử ký Toàn thư, thì thấy đây cũng có thể là một đoạn thành trong những lần đắp thành Đại La: năm 767, Trương Bá Nghi đắp La Thành cách sông Tô Lịch 200 thước.

Liên tục các năm 791, 808, 824 đều có tu sửa và đắp thêm. Nhưng phải đến năm Bính Tuất 866, Cao Biền mới đắp thành Đại La bề thế hơn. Đến thời Lý - Trần, Vua Lý Công Uẩn lên ngôi đã cho sửa lại thành Đại La làm các vòng thành Thăng Long.
 
Một thời, thành còn mang tên là thành Đại Độ (năm 1749, Vua Lê, Chúa Trịnh sai đắp sửa thành Đại La và gọi tên thành là Đại Độ). Vì thế, đoạn thành mới phát hiện là thành Đại La? thành nhà Lý? đoạn ngoài cùng của Hoàng thành nhà Lê? thành Đại Độ hay chính là cùng một đoạn thành mà mang tên gọi khác nhau qua từng thời kỳ? May mắn là nếu có những cuộc khai quật lòng thành mai sau sẽ mang lại những câu trả lời thú vị và xác đáng.

Có đọc một đoạn trong Đại Việt Sử ký Toàn thư mới thấy được đoạn thành cổ này được xây công phu ra sao: “Vào đời Hồng Thuận (1509-1516), Vua Lê thích làm nhiều công trình thổ mộc, đắp thành rộng lớn mấy ngàn trượng, bao quanh điện Tường Quang, quán Trấn Vũ (nay là đền Quán Thánh), chùa Thiên Hoa ở chùa Kim Cổ, từ phía đông đến phía tây bắc, chắn ngang sông Tô Lịch (nay còn vết tích ở phường Thuỵ Khuê, quận Tây Hồ), trên đắp Hoàng Thành, dưới làm cửa cống, dùng ngói vỡ và đất đá nện xuống, lấy đá phiến và gạch vuông xây lên…” (quyển 15, tờ 26b).

Một đoạn khác còn ghi rõ việc xây thành là việc “nước sông, công lính” đánh đổi biết bao mồ hôi và cả tính mạng: “dân chúng đau khổ, binh lính mệt nhọc. Quân 5 phủ đắp thành chưa xong được. Đến đây lại có lệnh bắt các nha môn ở trong ngoài kinh thành phải làm, tập hợp nhau lấy hồ, khiêng đất… Có chỗ làm xong lại phải làm lại, sửa đổi xây đắp lại, hết năm này qua năm khác, liên miên không dứt. Quân lính đắp thành mắc chứng dịch lệ đến một phần mười” (quyển 15, tờ 27a).

Chứa chất nhiều công sức và sự kiện lịch sử như thế, việc giữ thành cổ để phục vụ du lịch và nghiên cứu là điều khỏi phải bàn. Chưa kể, cách đắp thành còn cho thấy một truyền thống dựng thành bằng cách đắp đất và kè gốm, vật liệu kiến trúc để vừa là thành luỹ vừa là một con đê ngăn nước lũ sông Tô Lịch.

Kiểu thành đất này giống với 3 vòng thành Cổ Loa, cũng kè gốm, vừa là thành vừa là đê ngăn nước lũ sông Hoàng Giang. Một khía cạnh nào đó, cần có sự phát huy giá trị của di sản để có thể phục vụ du lịch di sản thành quách trong tương lai. Di tích thành cổ đối với nhiều quốc gia đã trở thành một dạng bảo tàng ngoài trời đặc biệt, không cần đầu tư nhiều, không lo ngại thời tiết huỷ hoại vì vốn thành quách đã là di tích “trơ gan cùng tuế nguyệt”.

Hà Nội đang trong cơn lốc đô thị hoá. Vì ấu trĩ mà ta đã phá đi một số di tích lịch sử, trong đó có đoạn thành… thực sự cổ này. Giờ thì tiếc cũng chẳng được. Chỉ mong rằng những gì còn lại của đoạn thành này, nếu chưa phá thì cần bảo tồn gấp. Mà cũng lạ, một việc động trời là việc phá thành cổ giữa thanh thiên bạch nhật, các nhà khoa học đã lên tiếng bảo vệ nhiều lần mà chẳng ai nghe, các cơ quan quản lý cũng không thèm…quản lý. Để đến nỗi thành bị phá một đoạn lớn. Đó cũng là bài học về sự quản lý yếu kém, thiếu tầm nhìn xa và coi nhẹ di sản cha ông.

Một Hà Nội ngàn năm tuổi sẽ cuốn hút du khách nhiều hơn ở các giá trị văn hoá vật thể đích thực như Hoàng Thành-Thăng Long, thành Cổ Loa, thành cổ thời Lê Hồng Đức chứ chưa chắc quyến rũ họ bằng các khách sạn cao tầng hay dăm ba công trình loè loẹt niên đại vài ba tuổi. Nhưng trên hết, nếu thực sự giữ được nhiều đoạn thành cổ thì đấy mới là sự tri ân với lịch sử ngàn năm Hà Nội mà cái giá trị còn hơn cả việc lôi cuốn du khách.

 

 

 

 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Khai quật khảo cổ học kinh thành Cố đô Hoa Lư

 

 

Cuộc khai quật này có ý nghĩa nhằm đánh giá và bảo vệ những giá trị lịch sử của kinh thành Hoa Lư xưa, một kinh đô tồn tại 42 năm, gắn liền với ba triều đại: Vua Đinh, vua Lê và vua Lý.

alt

Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Ninh Bình đã phối hợp với Bảo tàng Lịch sử Việt Nam tiến hành dự án khai quật khảo cổ học tại khu trung tâm di tích Cố đô Hoa Lư.

Đến nay, những chuyên gia khảo cổ học đã khai quật trên 500m2, bước đầu đã mở ra một phần diện mạo của kinh đô Hoa Lư xưa; xuất lộ đoạn tường thành dài trên 30m. Đoạn tường có bề mặt rộng 0,85m, cao 0,5m là sự kết cấu của những viên gạch hình chữ nhật, mầu đỏ tươi, có in chữ Hán: "Đại Việt quốc quân thành chuyên" (Gạch Đại Việt xây thành), một loại gạch phổ biến dưới triều Đinh.

Móng đoạn tường này được gia cố bằng phương pháp đóng cọc gỗ, lót lá. Trên lát cắt của tầng văn hóa khảo cổ có nghìn năm tuổi này còn cho thấy dấu ấn nhiều thời đại. Hiện nay, đã có nhiều hiện vật được tìm thấy như gạch hình vuông tráng trí hoa sen, chim phượng; dòng gốm bát, đĩa, men trắng, xám nhạt; vò sáu núm của thời kỳ nhà Đinh; gốm men trắng ngả vàng thời Lý-Trần; gốm hoa lam thời hậu Lê.

Trước đó, vào thập niên 60 và 90 của thế kỷ trước, các nhà khảo cổ học đã tiến hành khai quật xuất lộ những đoạn tường thành nối giữa chân núi này với chân núi kia, là bức phên dậu phía ngoài của thành Hoa Lư.

Bức tường thành Ngòi Chẹm, là lớp tường thành thứ hai. Thời gian tới, việc khai quật khảo cổ học sẽ tiếp tục tiến hành, mở rộng các hố khai quật nhằm nhận biết toàn bộ diện mạo của kinh thành Hoa Lư, đồng thời với việc khai quật là chọn phương pháp bảo tồn tối ưu cho di tích, phương pháp trưng bày tại chỗ phục vụ cho đông đảo nhân dân đến chiêm ngưỡng di sản văn hóa Kinh đô Hoa Lư ngàn năm, nhất là dịp kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long-Hà Nội đến gần.

 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Phát hiện hơn 3.000 dấu chân khủng long

 

 

 Các nhà khảo cổ đã phát hiện hơn 3.000 dấu chân khủng long tại tỉnh Sơn Đông, miền đông Trung Quốc.

Phát hiện hơn 3.000 dấu chân khủng long
Các dấu chân khủng long, được tin là có niên đại hơn 100 triệu năm, được phát hiện sau cuộc khai quật kéo dài 3 tháng trên một dải đá rộng 2.600m2 ở khu vực Chư Thành của tỉnh Sơn Đông, hãng thông tấn Xinhua đưa tin.
Những dấu chân dài từ 10-18cm và thuộc về ít nhất 6 loại khủng long, trong đó có khủng long chân ngắn đuôi dài (tyrannosaur).
Theo các nhà khoa học, phát hiện này là rất đáng chú ý vì số lượng và quy mô của những dấu chân được phát hiện.
Wang Haijun, từ Viện Khoa học Trung Quốc, cho biết các dấu chân đều hướng về một hướng. Điều này chứng tỏ đây có thể là một cuộc di cư lớn hoặc tháo chạy trong hoảng loạn trước cuộc tấn công của dã thú.
Các nhà khảo cổ đã tìm thấy hoá thạch khủng long tại khoảng 30 điểm ở Chư Thành, nơi được mệnh danh là “thành phố khủng long”.
Zhucheng đã chứng kiến hai cuộc khai quật lớn kể từ năm 1964 và các chuyên gia cho hay việc phát hiện nhiều hoá thạch khủng long tại một khu vực đông đúc như vậy có thể cung cấp các manh mối về việc khủng long đã tuyệt chủng như thế nào cách đây hàng trăm triệu năm.
 
Các nhà chức trách đang lên kế hoạch thiết lập một công viên hoá thạch tại Chư Thành.
 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Phát hiện ba khối đá hình trống đồng ở Cố đô Hoa Lư

 

 

Tin từ Sở văn hóa thông tin du lịch Ninh Bình, mới đây, khi nạo vét nạo vét sông Sào Khê, thuộc Khu di tích lịch sử, văn hóa Cố đô Hoa Lư (xã Trường Yên, huyện Hoa Lư), người dân phát hiện ba khối đá hình trống đồng.

Phát hiện ba khối đá hình trống đồng ở Cố đô Hoa Lư

Những khối đá này cao 50 - 55 cm, đường kính bề mặt từ 70 - 80 cm. Thân khối đá được phân làm ba phần, giống như phần chân, phần thân và phần tang của trống đồng, trong đó, phần chân và phần tang có trang trí hoa văn hình cánh sen.

Điều đáng chú ý là bề mặt của khối đá có nét hoa văn hình cánh quạt, giống với những nét hoa văn trên đồ gốm (gốm chân chạc) thuộc di chỉ khảo cổ học Mán Bạc (một di chỉ khảo cổ học thuộc giai đoạn trước nền văn hóa Đông Sơn, cách ngày nay khoảng 4.000 năm đã được phát hiện và nghiên cứu trên địa bàn tỉnh Ninh Bình).

Các khối đá đang được Sở Văn hóa Thông tin Du lịch Ninh Bình lưu giữ và tiếp tục nghiên cứu.

 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Phát hiện hóa thạch bọ cạp cách đây 415 triệu năm

 

 

Một nhóm nhà khoa học vừa phát hiện nhiều di tích hóa thạch của bọ cạp cánh rộng trong các lớp bột kết màu trắng, tại mỏ đá xóm Chẽ, Hải Phòng.

Nhóm các nhà khoa học gồm: TS.Phipippe Janvier (Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Đa dạng Cổ sinh vật học và Cổ môi trường, Pháp ); TS. Nguyễn Hữu Hùng (Bảo tàng Thiên nhiên Việt Nam), PGSTS. Tạ Hòa Phương (Đại học Khoa học Tự nhiên).

Bọ cạp cánh rộng có tên khoa học là Euryptida, thuộc ngành Chân khớp (Arthropoda); có kích thước từ một vài cm đến 20 cm; nhưng cũng có những loài, kích thước đạt trên 2 m như các đại biểu thuộc giống Pterypgotus được phát hiện trong các trầm tích thuôc bậc Givet (380 - 375 triệu năm trước) của kỷ Devon ở Bắc Mỹ.

Chúng là những động vật săn mồi, sống trong môi trường nước ngọt và nước lợ; bơi và bám bám đáy. Bọ cạp cánh rộng xuất hiện đầu tiên trên Trái Đất vào kỷ Ordovic (500 triệu năm trước), phát triển mạnh mẽ trong các kỷ Silur, Đevon, Carbon và biến mất hoàn toàn vào nửa đầu của kỷ Permi (280 triệu năm trước).

Cá thể trưởng thành của Bọ Cạp cánh rộng.


Trước đó, năm 2002, các nhà khoa học người Anh Simon J. Braddy, Paul A. Selden và TS. Đoàn Nhật Trưởng (Viện Khoa học Địa chất và Khoáng sản Việt Nam) lần đầu tiên đã phát hiện ra hóa thạch Bọ cạp cánh rộng, trong các lớp đá bột kết ở sườn núi phía đông làng Ngọc Xuyên, bán đảo Đồ Sơn, thành phố Hải Phòng; trong đó có loài mới Rhinocrcinosoma dosonesis; được xác nhận tuổi từ Sliur muộn đến Đevon sớm (415 - 410 triệu năm trước).

Bọ cạp cánh rộng Rhinocarcinosoma dosonensis


Việc phát hiện hóa thạch Bọ cạp cánh rộng, cùng với các nhóm hóa thạch khác như: thực vật ngành Thạch tùng, Tay cuộn không khớp, Cá cổ, Hai mảnh vỏ, Chân đầu (thời gian qua) cho phép các nhà cổ sinh định tuổi và tái tạo lại hoàn cảnh cổ địa lý và môi trường hình thành các trầm tích chứa chúng ở khu vực duyên hải Đông Bắc Việt Nam.

Các di tích Bọ cạp tương tự cũng được các nhà khoa học trên phát hiện ở các đảo Quan Lạn, Ngọc Vừng, Vạn Cảnh, Trà Bàn, vùng vịnh Bái Tử Long, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh.

 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Phát hiện phế tích kiến trúc cách đây 1.400 năm

 

 

Một nhóm các nhà nghiên cứu thuộc trường Đại học Bách khoa Valencia của Tây Ban Nha đã phát hiện tại khu rừng rậm thuộc quần thể di tích khảo cổ Chilonche, phía Bắc Guatemala, một khối trang trí kiến trúc hình mặt người bằng vữa xtúcô có niên đại cách đây khoảng trên 1.400 năm.

Phát hiện phế tích kiến trúc cách đây 1.400 năm

Ông Gaspar Munos Cosme, trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết đây là một phế tích kiến trúc lớn có kích thước cao 3m, dài hơn 3m được trát bằng vữa xtúcô và còn tương đối nguyên vẹn, thậm chí còn giữ lại một số màu sắc ban đầu của nó.

Theo ông Gaspar Munos Cosme, phế tích thuộc nền văn minh Maya cổ đại này được phát hiện tình cờ khi các nhà khoa học tiến hành một số nghiên cứu tại các công trình kiến trúc cổ thuộc khu di tích Chilonche.

Theo ghi nhận của các nhà khảo cổ học, khối trang trí kiến trúc trên có thể đã được đặt tại một thành phố quan trọng trong nền văn minh Maya cổ đại, có niên đại cách đây từ 1.400 năm tới 1.700 năm.

Không giống như các thành phố Maya nổi tiếng khác ở Guatemala như Tikal và El Mirador, Chilonche vẫn là một nơi bí ẩn đối với các nhà khảo cổ học.

Hiện các nhà khoa học đang mở rộng nghiên cứu với hy vọng có thể tìm thấy một khối trang trí kiến trúc tương tự thứ hai vì các công trình kiến trúc cổ thường được xây dựng theo thiết kế đối xứng.

 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Phát hiện kho tiền cổ cách đây 1.300 năm

 

 

Tại thị trấn Rafah, giáp biên giới Ai Cập, thuộc dải Gaza của Palestine, trong một cuộc khai quật khu di chỉ khảo cổ vừa qua, đã phát hiện một kho tiền cổ với các đồng tiền bằng bạc có niên đại 1.300 năm.

Ngoài ra, các nhà khảo cổ còn tìm thấy một cối xay bằng đá bazan mầu đen, một đồng xu có khắc hình thập tự và dấu tích còn lại của các bức tường, mái vòm ước chừng được xây dựng từ năm 320 trước Công nguyên cùng một căn phòng dưới lòng đất như hầm mộ với lối vào bị bịt kín. Khu di chỉ khảo cổ được khai quật từ những năm 90 của thế kỷ trước, nhưng đây mới là các phát hiện quan trọng nhất từ đó đến nay.
 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

VN: Phát hiện bãi đá cổ chưa từng thấy giữa rừng thẳm

 

 

Mới đây, ông Trần Ngọc Lâm, người sống hơn 10 năm nay trên đỉnh Fansipan, xuống núi thông báo với tôi rằng, ông đã phát hiện một bãi đá có hình khắc trong đại ngàn Hoàng Liên Sơn. Ông Lâm đề nghị tôi lập tức vào trong rừng để tìm hiểu, viết bài, nhằm kêu gọi các nhà khoa học nghiên cứu, bảo tồn trước khi nó biến mất.

VN: Phát hiện bãi đá cổ chưa từng thấy giữa rừng thẳm

Ông Trần Ngọc Lâm vốn bị bệnh ung thư phổi, bị bệnh viện trả về chờ chết. Tuy nhiên, nhờ có kỳ duyên với các thiền sư Tây Tạng, ông đã học được bài thuốc bí truyền, nên vẫn sống khỏe đến ngày hôm nay.

Để có thuốc chữa bệnh, ông phải định cư trong một cái hang nhỏ trên độ cao 2.900m, gần đỉnh Fansipan. Hàng ngày, ông ngồi thiền trong giá lạnh để cái lạnh âm độ hạn chế sự phát triển của khối u, rồi lang thang đi khắp đại ngàn Hoàng Liên Sơn tìm những cây thuốc quý.


Hơn 10 năm trời lang thang trong Vườn Quốc gia Hoàng Liên Sơn, ông Lâm đã phát hiện ra nhiều điều thú vị trong khu rừng ít dấu chân người này.

Trong những lần xuyên rừng đi tìm các loài kỳ hoa dị thảo cùng ông Lâm, đôi lúc, ông cứ úp mở nói với tôi rằng, các nhà khoa học, từ thời Pháp đến bây giờ, vẫn chưa phát hiện hết được bãi đá cổ Sapa. Đâu đó trong khu vườn rộng lớn này, vẫn có những hòn đá có hình khắc cổ…

Vài lần tôi gặng hỏi, nhưng ông Lâm chỉ im lặng. Cho đến gần đây, ông bất ngờ gọi điện bảo tôi lên gấp để đi xem bãi đá cổ có hình khắc trong rừng.

Theo ông Lâm, ông phát hiện bãi đá cổ này từ 3 năm trước, trong một chuyến đi vòng sang bên kia đỉnh Fansipan, sang đất Lai Châu, rồi vòng về Trạm Tôn.

Khi xuyên qua cách rừng vân sam, với những thân cây ngàn tuổi, gốc mấy người ôm, cao 40-50m để tìm nấm phục linh, một loại nấm ngàn năm, giá trị hơn vàng, ông đã phát hiện ra một bãi đá cổ, mà trên mặt những khối đá đều có hình khắc.

Những khối đá này nằm dưới tán rừng pơ-mu ngút ngát tầm mắt. Những khối đá cổ đen xì đen xịt, ẩm ướt có những hình khắc loằng ngoằng, sâu hoắm, đã gây sự chú ý cho “người rừng” Trần Ngọc Lâm.

Ông Lâm bảo, ông đã từng vài lần đi theo các nhà khoa học vào bãi đá cổ Sapa ở thung lũng Mường Hoa, thuộc các xã Hầu Thào, Tả Van. Ông cũng đã tận mắt cả chục hòn đá có hình khắc ở bãi đá này, nên hiểu đôi chút về những viên đá cổ và những hình khắc cổ xưa.

Do đó, ngay khi tận mắt những khối đá đen xì giữa đại ngàn Hoàng Liên Sơn, ông Lâm biết ngay đây là những hình khắc cổ. Với kinh nghiệm đi rừng, sống với đồng bào dân tộc nhiều năm, ông cũng chắc chắn rằng, những hình khắc này không phải do con người thời hiện đại tạo nên.

Đại ngàn Hoàng Liên Sơn rộng mênh mông, ngút tầm mắt. Những dãy núi đá vôi trập trùng, những thung lũng hiểm trở chỉ có vết chân thú, không có dấu chân người. Những hòn đá cổ đã nằm im lìm giữa sườn núi, trong đại ngàn hàng triệu năm nay.

Ông Lâm cũng chính là người đã dẫn tôi đi thăm bãi đá cổ Sapa từ mấy năm trước và ông lên án mạnh mẽ cái cách bảo tồn bảo tàng thiếu trách nhiệm của ta. Những hòn đá tuổi đời trăm triệu, những hình khắc đã có từ ngàn năm, vậy mà chỉ vài năm đã tan nát bởi du lịch, bởi sự thiếu ý thức của con người.

Vì lẽ đó, khi phát hiện bãi đá cổ có hình khắc trong đại ngàn Hoàng Liên Sơn, ông Lâm đã yên lặng. Ông không kể chuyện này cho bất kỳ ai, kể cả lãnh đạo Vườn Quốc gia Hoàng Liên, kể cả các đồng chí kiểm lâm, những người hàng ngày xuyên rừng, ngủ hang cùng ông nhiều năm trời.

Ông Lâm sợ rằng, khi những hòn đá cổ có hình khắc này được công bố, các nhà khoa học tìm vào nghiên cứu, rồi các dự án bảo tồn, rồi phát triển du lịch… Và rồi, những hình khắc sẽ biến mất. Các nhà khoa học vẫn chưa tìm được câu trả lời. Và như vậy, ông sẽ là người có lỗi với tổ tiên.

Ngay cả chuyện ông phát hiện, rồi hì hục mở ra con đường lên Fasipan ngắn nhất, nhanh nhất, dễ đi nhất, tưởng là chiến công được người đời ghi tạc, nhưng thực tế, người ta đã bỏ quên ông. Nhưng điều ông thấy đau nhất, đó là, khi con đường mở ra, du lịch phát triển, Nhà nước thu lợi chẳng bõ bèn, nhưng rừng bị tàn phá từng ngày, những con thú cuối cùng đang bị tiêu diệt, những cây thuốc quý chảy tuồn tuột ra nước ngoài…

Nhưng bí mật về bãi đá cổ có hình khắc trong đại ngàn Hoàng Liên Sơn ấy ông không giữ được mãi. Bởi vì, mới đây, khi xuyên qua đại ngàn vân sam, ông đã giật mình khi thấy một con đường mòn mới mở. Trên con đường mòn ấy, lâm tặc cùng với trâu mộng rồng rắn kéo gỗ như đàn kiến nhẩn nha suốt ngày đêm.

Những bước chân bầm dập của đàn trâu, những cú va chạm của những súc gỗ, đến núi cũng mòn, đá cũng nát, nói chi đến những hình khắc mềm mại, dễ vỡ kia!

Ông Lâm đã chết lặng khi thấy con đường kéo gỗ ấy đè nghiến lên những khối đá cổ có hình khắc kỳ lạ. Ông lại phải đau lòng mà rằng, nếu không công bố để các nhà khoa học nghiên cứu, thì những hình khắc trên bãi đá sẽ vĩnh viễn biến mất dưới bước chân đàn trâu mộng.

Vậy là, tôi cùng ông Lâm, với cơm nắm, bánh mỳ, thịt hộp, túi ngủ… lên đường vào đại ngàn Hoàng Liên Sơn.


 

 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Phát hiện di chỉ văn hóa Sa Huỳnh tại Quảng Ngãi

 

 

Ngày 20.1, Bảo tàng Tổng hợp Quảng Ngãi và Viện Khảo cổ học VN đã cơ bản hoàn thành việc thăm dò khảo cổ trên vùng ngập lòng hồ công trình thủy điện Nước Trong (thuộc huyện miền núi Sơn Hà và Tây Trà). Tại hơn 100 hố đào thám sát, đã tìm thấy nhiều hiện vật như đồ gốm, đồ đá, đồ đồng... dùng trong sinh hoạt có niên đại cách đây trên 3.000 năm.

PGS-TS Trịnh Sinh - Viện Khảo cổ học VN cho rằng các hiện vật trên có niên đại thời hậu kỳ đá mới, sơ kỳ kim khí theo dòng chảy từ Tây Nguyên qua vùng Đông Trường Sơn xuống. Đây là những chứng cứ xác đáng cho biết sự hình thành và phát triển của nền văn hóa Sa Huỳnh. Sở VH-TT-DL Quảng Ngãi sẽ trình UBND tỉnh và Bộ VH-TT-DL cho phép khai quật với quy mô lớn các di chỉ này. 
 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Ai Cập phát hiện đền thần mèo

 

 

Hội đồng tối cao khảo cổ học Ai Cập hôm qua thông báo, các nhà khảo cổ nước này đã phát hiện một ngôi đền 2.000 năm tuổi có thể là nơi thờ thần mèo thời Ai Cập cổ đại - Bastet.

Ai Cập phát hiện đền thần mèo
Tàn tích của ngôi đền thời Ptolemaic được phát hiện tại Alexandria - thành phố cảng nằm dọc theo bờ Địa Trung Hải được Alexander Đại Đế sáng lập vào thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên. Ngôi đền tọa lạc ở khu Kom el-Dekkah gần nhà ga chính của thành phố, nơi có giảng đường thời La Mã và những bức khảm còn nguyên vẹn.
Thành phố này từng trung tâm văn hóa dưới triều đại nói tiếng Hi Lạp Ptolemaic, thống trị Ai Cập trong khoảng 300 năm cho tới khi Nữ hoàng Cleopatra tự sát.
Tuyên bố của Hội đồng tối cao khảo cổ học Ai Cập cho hay, ngôi đền được tin là thuộc về Nữ hoàng Berenice, vợ của Vua Ptolemy III, người trị vì Ai Cập trong thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên.
Mohammed Abdel-Maqsood, nhà khảo cổ học Ai Cập dẫn đầu đoàn khai quật, cho biết phát hiện trên có thể là dấu tích đầu tiên về vị trí đóng đô của triều đại Ptolemaic tại Alexandria mà các nhà khảo cổ vẫn tìm kiếm lâu nay.
Ông Abdel-Maqsood cho hay, rất nhiều bức tượng mô phỏng thần mèo Bastet đã được tìm thấy trong ngôi đền, điều đó chứng tỏ đây có thể là ngôi đền đầu tiên thời Ptolemaic thờ thần mèo được phát hiện ở Alexandria.
Phát hiện cũng chỉ ra rằng thần mèo của người Ai Cập cổ đại vẫn được tôn thờ trong suốt thời đại Ptolemaic, vốn bị ảnh hưởng bởi Hi Lạp. Tượng về các vị thần Ai Cập cổ khác cũng được phát hiện tại đây.
Nhà khảo cổ Ai Cập Zahi Hawass cho rằng ngôi đền sau đó có thể đã biến thành một mỏ đá, dựa vào bằng chứng là sự biến mất của rất nhiều khối đá.
Thành phố Alexandria ngày nay được xây dựng trên đống đổ nát của thành phố thời cổ đại và nhiều ngôi đền lớn, các cung điện và thư viện của thành phố cổ vẫn chưa được phát hiện.
 
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Trang


61 Phan Chu Trinh, P. Cửa Nam, TP. Hà Nội

+8424 38255449
Copyright © 2016 by khaocohoc.gov.vn.
Thiết kế bởi VINNO
Tổng số lượt truy cập: 10757909
Số người đang online: 47